Thursday, July 24, 2014

My Cousin - Người Em Họ


Người Em H
Tôi ra đời năm con khỉ, em cũng ra đời năm con khỉ sau tôi một giáp.  Con gái mười hai mười ba tuổi thì chắn chắn biết bồng em, chơi với em. Một hôm lục trong tủ áo tả của em có chiếc áo liền quần màu trắng đẹp chị liền diện cho em và ẳm em đi chơi, khoe với các cô cậu em tôi xinh đẹp dể thương.  Đang hớn hở đi vòng quanh nhà bà cô là cái biệt thự trên đường Yagút Đàlạt, đi chơi phiá sau vườn nhà với các cô đang sinh hoạt giặc dũ nấu bếp nói chuyện gần đó.  Chị bị trượt chân té nằm dài còn em thì văng vô cái mương nhỏ.  Vậy là con khỉ con trắng bị dính bùn lấm lem.  Cả chị cả em khóc lu bù.  Mẹ em đang ngồi giặc áo vội bế em dỗ dành.  Từ sau đó thì chị cũng về nhà chị theo cha mẹ anh em chị, và em theo cha mẹ em.  Cha em là chị gọi là cậu vì là em ruột của mẹ chị, mẹ em chị gọi là mợ, mợ ở Đà lạt với cậu vì lúc đó cậu là huấn luyện viên của trường Chiến Tranh Chính Trị.  Gia đình mợ ở Pleiku,  mợ hay về thăm gia đình cha mẹ anh em trên đó.  Cậu cưới mợ khi mợ đang là cô nữ sinh hoa khôi trường trung học. Sau đó cậu mợ dọn về Nha Trang chị em tuổi khỉ ít gặp được lại.  Vài năm sau chị đi học Đại học Huế khi đi từ Đà Lạt ra Huế có ngang qua Nha Trang.  Chị tới nhà cậu mợ  thăm ở lại qua đêm để hôm sau đi tiếp xe đò ra Huế. Em bé khỉ nhỏ đã lớn hơn và em có thêm ba em trai nhỏ nữa.  Em đã biết giúp mẹ chăm sóc em cho mẹ buôn bán ngoài chợ.  Mợ vui mừng dẫn chị ra chợ mợ đãi ăn cháo vịt.  Mợ vẫn đẹp đơn giản dáng cao thanh thanh, ăn cháo vịt ngồi ngay ngoài chợ đông người đa số đàn bà bán hàng mua hàng nói chuyện ồn ào, gặp em gái mợ cũng xinh đẹp và tô cháo hôm đó ngon nhớ đời. Cậu đi dạy trường trung học và lúc này cậu đã giải ngũ, gọi là sĩ quan biệt phái.  Gia đình đông với 4 cậu con trai nhỏ.  Mợ ra chợ bán hàng rau dưa phụ cậu nuôi con mà không câu nệ là bà vợ ông giáo sư, nghĩ tới mợ luôn thương cho cái khốn khổ cái khó khăn của người phụ nữ Việt.  Sau 1975 cậu đi học tập cải tạo, vài năm sau cậu về mấy cha con vẫn ở căn nhà cũ nhưng ra lề đường ngồi sửa xe đạp.  Sĩ quan trưởng phòng, huấn luyện viên trường quân sự , rồi thầy giáo trung học nay thành ông thợ vá lốp xe đạp.  Ban ngày lao động ban đêm cậu tu hành thực tập thiền. Đời thật vô thường.  Năm 1983 em khỉ nhỏ và em trai kế của em theo ghe mấy anh chị họ vượt biển qua Malasia rồi cùng định cư ở Hamilton.  Khi gia đình chị qua sum họp mấy năm sau đó thì em đang học Mechanic Engineer ở Mohawk college.  Em thành thanh niên cao lớn đẹp đẽ đàng hoàng chững chạc.  Mừng cho em học hành đỗ đạt và có việc làm tốt.  Mấy năm sau nữa em có quen cô bạn gái xinh xinh cũng đã tốt nghiệp college.  Bà cô em là má chị và mấy anh chị họ hàng đi tham dự lễ cưới của em, vui mừng quá em có cô vợ Việt Nam rất dể thương.  Hiếm quý lắm ở xứ này mà gặp được cô gái Việt như bạn gái của em.  Em mua nhà mới chị cũng tới thăm , em có hai con gái dể thương chị cũng ghé thăm.  Gia đình em sống bình an hạnh phúc chị và các anh chị em mừng cho em.  Bà con anh em thỉnh thoảng sum họp gặp nhau mùa hè hay ngày Tết, ngày Giáng Sinh.  Ai cũng vui vẻ và ngày tháng cứ trôi, muà hè năm nay khi gọi điện thoại rủ gia đình em đi chơi thì mới nghe em bị bệnh đã vào điều trị tại bệnh viện Juravinski.  Đang khoẻ mạnh đi làm việc không hề nghỉ ngày nào thì đùng một cái bác sĩ tìm ra bị ung thư máu.  Chỉ trong vòng một tháng điều trị chemo tóc rụng mặt xám lại ốm hơn 10 kí.  Chị vào bệnh viện thăm em lòng buồn xót xa càng thấm thiá hơn hai chữ vô thường của cuộc đời. 
Cả nhà bắt đầu đi thăm em trong bệnh viện và ai cũng thương em.  Bác sĩ Bé vào thăm ra về nói thương cậu quá.  Ở đây khoa học kỹ thuật phát triển liệu trong bao lâu và có cách nào chữa lành bệnh.  Bác sĩ giải thích phương pháp điều trị cuối cùng là phải marrow transplant – cấy ghép tuỷ- sau khi điều trị hoá học giết hết các tế bào ung thư.  Mà phải tìm trong anh em ruột người có tuỷ giống như em.  Hiện nay các xét nghiệm đã làm xong 3 người em trai không có tuỷ hoàn toàn giống hệt nhau.  Bây giờ chỉ có cách tìm trong bà con và tất cả mọi người trên thế giới, đặc biệt người cùng chủng tộc.  Dr. Bé viết thư giải thích trong gia đình.
Hello everyone,

By now everyone knows the sad news about a very gentle and beloved member of our family. I won't go into details about him in this email in case the email gets out beyond our family.

Patients with rapidly progressing active AML (acute myelogenous leukemia) are treated in two phases:

1. Remission induction = chemotherapy to kill cancer cells (many healthy cells are affected too resulting in hair loss). This phase can take months.

2. Consolidation therapy = chemotherapy or radiation to destroy cancer-cell producing bone marrow, then infusions of stem cells from a compatible donor or "bone marrow transplant." The healthy bone marrow will hopefully keep cancer from coming back.

So how do we help him as a family?

1. Here is the way to help only our family member:

The transplant doctor is responsible for finding potential matches within the family and will arrange for this testing. We just have to be ready to be tested.

2. Here is the way to help our family member and others like him:

You can become a potential bone marrow donor and register in one of the bone marrow databases. There is an international database of potential donors. Unfortunately, very few Vietnamese potential donors populate the database. Not enough Vietnamese people have signed up to be a potential donor.

The doctor has checked for our family member and there is currently no match for him. The best chance of a bone marrow match is with siblings (25% chance), then family members. When no match is found the best chance is among people of the same ethnic background.

Likelihood of finding a matching donor in the international registry "Be The Match" is 76-97% if you are NOT Vietnamese. This is like a very tragic lottery, if many potential donors registered are of your ethnic background, you are more likely to survive blood cancer. If not many potential donors registered are of your ethnic background, you are more likely not to survive blood cancer.

The doctor can use the database to look for a match.

Being a donor is easy. You submit a sample of your cheek cells and they will figure out your HLA type (Human leukocyte antigen), this type is filed away in a database. The closer donor's HLA type matches recipient's type, the less likely there will be complications. At least 6-10 need to be matched for a perfect match of 6/6 or 10/10. Less than perfect matches are sometimes used as well but the risk of complications increases.

You may be a match for our family member or if you are are not his match, you may be a match for another Vietnamese/Asian patient and help to save the person's life.

The process to become a potential bone marrow donor is easy:

1. sign up on line
2. complete the online form and order the registration kit
3. follow instructions to collect a swab of cheek cells and return the kit

CANADA: Join "One Match," right now there is a special need for ethnic males aged 17-35


I registered for this database long ago, my HLA type is in there already but I have not been called to donate.

INTERNATIONAL: you are eligible if you are aged 18-44


1 person in 40 will be called for additional testing
1 person in 300 will be selected as best possible donor
1 person in 500 will actually donate

Please forward this email to other family members.

Dr. Be'
Mong rằng em sẽ gặp ân nhân có tuỷ match với em và sẽ lành bệnh tiếp tục rong ruổi trường đời nơi tây phương cực khổ này.
Cám ơn bạn đọc bài viết này và tham gia “One Match” sau khi đọc.
HoàngMỹPhương

July 21, 2014

Tuesday, January 21, 2014

Thiền Đi Bộ


 Từng Bước Từng Bước Thầm

Trời muà đông nhìn tuyết trắng xoá thật đẹp.  Nhưng sáng sớm đi ra khỏi nhà đi làm thì thấy tuyết không đẹp nữa vì lạnh quá.  Đi làm xa thì có chiếc xe, phải lái xe mới đi làm được, ngồi trong xe thì ấm nhưng trên đường đi trơn trợt cũng nhiều nguy hiểm.  Còn đi làm gần như tôi, đi xe bus và đi bộ.  Đi trong thành phố nên nhiều khi không cần xe.  Sáng sớm ra khỏi nhả mà đương sá lối đi đầy tuyết thì phải dọ dẫm bước từng bước một từ nhà tới trạm xe bus.  Lơ mơ là té liền,  và nhẹ nhất là đau thôi, còn gãy xương chân thì cũng phiền.  Người càng ngày càng già thì càng thận trọng mà bước từng bước.  Hôm nào đang tuyết mà có mưa nữa và thời tiết thay đổi nhiệt độ ấm lên tuyết tan mà thành đá thì bước trên nước đá là không được rồi, thế là mỗi bước chân phải dọ dẫm tìm chỗ có phủ chút tuyết mới đỡ trơn hơn.  Thường thì người ta rải muối cho tuyết tan trên đường cho xe chạy, cho nên đi trong mấy đường nhỏ mà bước trên lề dành cho người đi bộ mà nước đá đóng khó mà bước thì tôi ngó trước ngó sau không có xe là bước ra đường mà đi.  Xe bus thì dù mưa gió bảo tuyết gì cũng đúng giờ.  Tới trạm mà leo lân xe thì lúc nào cũng có người.  Muà nào cho dù thời tiết khắc nghiệt bao nhiêu thì người ta cũng đi làm và ra ngoài sinh hoạt bình thường.  Đó là cái hay của xã hội này.  Sáu tháng muà đông lạnh.  Sống ở đây giống như sống trong tủ đông lạnh.  Nhưng có lẽ nhờ cái lạnh giá này mà con người ta hoà bình an lạc.  Cứ mỗi ngày đi làm bước từng bước thầm chậm chậm mong ngày mai ấm hơn là mừng. Âm 20 độ thì cũng ấm hơn âm 30 hay 40 độ, và hôm naò 0 độ là ấm áp vui vẻ.  Nhớ lại ngày nào ở Đàlạt sáng 10 độ là lạnh lắm, trưa 20 độ C ra đường còn mặc áo len.  Quanh năm ấm áp và nhiệt độ thuận tiện cho trồng trọt hoa trái đủ loại quanh năm.  Đó là những ưu đãi thiên nhiên dành cho người Việt.  Đi làm thì ra đường là đi bộ hay là chạy xe gắn máy cái vèo không cần tính toán mặc áo choàng đội mũ choàng khăn cả mấy kí.  Không cần giày bốt và bước từng bước một.  Nhưng người ta cũng than vãn ngày mưa lạnh cho nên mới có bản nhạc từng bước từng bước thầm.  Áp dụng từng bước một thận trọng mà đi thì càng già mới hiểu ra thế nào và bước như vậy cũng là bước đi trong chánh niệm.  Tập trung vào từng bước chân.  Khi tới được mục đích muốn tới mừng vui hân hoan và chợt nhận ra chính trời tuyết lạnh đã làm mình tiến bộ hơn trong thực tập thiền đi bộ.

Sunday, December 22, 2013

New Year 2014

Dear All My Family: My Children & Brothers & Sisters & Friends & Relatives:
Wishing you a new Year full of Love, Joy, Peace, and Success

Di cư tiếp tục


Di cư tiếp tục

Di cư từ làng quê thôn xóm nhỏ ra thành phố đi học hay đi làm việc tiếp thu nếp sống mới cho bản thân được giỏi hơn, tốt đẹp hơn hoàn thiện hơn.  Di cư cũng là một cách tránh khỏi ảnh hưởng của những lề thói thủ cựu tại làng quê mà bản thân tự cho là cứng ngắc không tiến bộ cho cá nhân và cả tập thể. Cứ như vậy càng di cư tới một tập thể khác càng có cái mới mà học hỏi và những thời gian bắt đầu học hỏi thú vị sau đó thì chỗ mới thành cũ với những lề thói cũ vây buả của những người di cư thân mình và lề thói bên trong thân mình tới nơi mới đó lập lại trật tự theo lối cũ.  Khi nhận ra cái khó chịu ngày trước lại gặp lại nơi đây, có người lại lẳng lặn di cư tiếp tới nơi mới khác.  Di cư này là trốn tránh. Đi hoài cũng có ngày mệt mỏi không muốn đi đâu nữa.  Hoặc chỗ mới định cư cũng hay hơn chỗ cũ và trong mấy xứ sở mà luật lệ mọi nơi như nhau thì chẳng cần di cư nữa mà định cư và lập ra hiệp hội cùng nhau sống, cùng tương trợ cùng học nếp sống mới, nói lên tiếng nói làm thay đổi cộng đồng của mình làng xóm mới của mình nơi chỗ mới theo những hướng mới hơn hay hơn tìm cách loại bỏ lề thói thủ cựu theo thân cộng đồng mình đến nơi mới. 
Những lề thói níu kéo không cho mình tiến bộ hơn hạnh phúc hơn, nhưng mấy ai nhận ra được điều này.  Nhiều khi cũng có thể nhận ra nhưng sự thay đổi đòi hỏi một nổ lực cố gắng lớn thì cũng làm chùn bước.  Không chùn bước một khó khăn nào tiếp tục đi tới tìm tòi khám phá tiến bộ hơn trên nền móng tốt đẹp thì cần phải làm hoài.  Người không chùn bước một khó khăn nào nói cách khác là người can đảm, khi đã có can đảm di cư thân mình thì cũng phải có dũng cảm mà di cư tâm hồn.  Cuộc hành trình di cư sẽ cứ tiếp tục hoài.

Hamilton Dec 22, 2013
Harmony-Truth-Mindfulness-Peace

Tuesday, November 5, 2013

Tạ Ơn Cha Mẹ


Tạ Ơn

Mỗi ngày niệm hương tạ ơn cha mẹ.  Tạ ơn ông bà tổ tiên.  Mà gần nhất vẫn là tạ ơn cha mẹ.  Nhờ có cha mẹ thương yêu sanh ra nuôi lớn cho đi học mới có được hiểu biết và ý thức sống đàng hoàng như hôm nay. 

Khi nào tới ngày cha mẹ mất, theo phong tục Việt Nam tôi làm giỗ tưởng nhớ cha mẹ, cha mẹ mất ngày khác nhau nhưng khi cúng cha thì mời luôn mẹ còn khi cúng mẹ thì mời luôn cha.  Mỗi năm có bốn ngày giỗ cho tứ thân phụ mẫu, giỗ cha mẹ mình và cha mẹ chồng.  Khi nào giỗ, tôi làm mâm ngũ quả cúng trước bàn thờ cha mẹ, gọi là ngũ quả chứ ra chợ có bao nhiêu thứ trái cây là chọn đủ màu xanh đỏ tím vàng cam đủ màu nên thường là ngũ quả thành thất bát cửu quả gì đó, đủ vị chua ngọt của các loại trái cây. Có khi thấy trái cây từ Á châu hay Việt Nam thích mua thêm để nhớ hương vị quê nhà, mà những trái này gợi nhớ có ý nghiã hay gộp chung với những trái cây khác sẽ có câu có ý nghiã vui vui hay hay.  Trái dừa, trái đu đủ, trái xoài gộp lại người ta hay nói trại ra là “ vừa đủ xài”.  Trái thơm trái mít sẽ làm cho mình liên tưởng tới “ thơm như mít”, thật ra mỗi loại trái cây có mùi thơm riêng.  Trái mãn cầu làm mình nhớ “ điều ao ước hay khẩn cầu có khi được mãn nguyện”.  Cầm trái hồng đọc nhãn gốc nó trồng ở Cali làm cho mình nhớ trái hồng Đà lạt.  Cầm trái mận cũng nhớ mận Đàlạt.  Cầm nải chuối nhỏ baby banana nhớ chuối cau,  còn chuối thường thì nhớ chuối laba.  Trái bưởi Thái Lan nhớ bưởi Biên Hoà hay trái thanh trà Huế.  Trái khế cũng nhớ trái khế ngọt xứ Huế và câu hát “quê hương là chùm khế ngọt”,  Khế thì có hai loại chua và ngọt.  Nhưng nhớ năm xưa ăn trái khế ngọt mà bà nội mình hái cho ở cây khế sau vườn nhà chú ngọt lịm chín cây, cho nên khi nào nhìn trái starfruit – trái ngôi sao- này là nhớ lại trái khế ngọt quê nội.  Thấy trái nhãn longan, giống hai chữ nhãn Long An, lúc đầu tôi nghĩ có lẽ trồng từ Long An Việt Nam nhưng đọc nơi xuất xứ thì sản phẩm của Thái Lan, nhưng cầm trái nhãn cũng lại nhớ nhãn lồng xứ Huế, mỗi năm tới muà nhãn đi nhiều con đường trong đại nội hai bên là những hàng cây nhãn lồng, 30 năm trước là vậy nay không biết có còn như xưa.  Sau này có trái thanh long nhãn hiệu ghi từ Phan thiết Việt Nam.  Ở Canada mà tại thành phố Hamilton chỉ bước vài trăm mét ra tới góc đường vô siêu thị nhỏ Freshco mua được trái thanh long tươi gốc từ Phan thiết, mà trồng rất nhiều ở Mũi Né là quê hương của mẹ mình, thật hạnh phúc thật vui khi cầm trái thanh long trên tay.  Không cúng trái mít hay trái sầu riêng, mặc dù bây giờ có trái mít tố nữ nhỏ. Đôi khi mua trái ổi cúng ba tôi để nhớ trước đây có khi mấy cha con chia nhau trái ổi xá lị , ăn trong vui vẻ thích thú trái ổi dòn mới hái chua chua ngọt ngọt hơi chát khi nhai cả vỏ.  Sắp xếp hết trái cây thành mâm đủ thứ quả từ nhiều nơi sản xuất trên trái đất.  Cúng thì còn có hoa, mỗi khi mua hoa cũng nhớ ngày xưa ba thích hoa gì, cầm hoa hồng nhớ trước đây ở Đà lạt cha tôi và tôi mua hoa hồng về chưng cúng, người ta cúng hoa vạn thọ và hoa bất tử còn ba tôi thì chọn hoa theo muà, có khi cúng hoa lay ơn, hoa huệ hoa lys hay hoa cúc....  Cho nên tôi cũng mua đủ các loại hoa tươi đẹp trong siêu thị mà có khi đang được giảm giá quảng cáo ngày hôm đó hay muà nào hoa nấy trồng tuỳ theo muà để đặt lên bàn thờ. Nấu chè xôi nữa,  chè đậu xanh đánh thì nhớ lúc ở quê nhà má tôi phải ngâm đậu trước cả đêm rồi đải vỏ mới nấu quá công phu, bây giờ có sẵn đậu xanh đã bóc vỏ mua ngay siêu thị Freshco gần nhà nữa, thật tiện lợi và nhanh chóng khi nấu. 

Cúng chè xôi trái cây hoa trên bàn thờ Phật và bàn thờ cha mẹ. Bên cạnh đó tại phòng khác là phòng ăn tôi thường cúng mâm thực phẩm mặn riêng nữa, nấu các món mà lúc còn tại thế cha mẹ thường dùng.  Khi nấu cũng và đi mua sắm tôi thường nhiếp tâm với câu “Nam mô a di đà Phật” và nhớ lại gia đình ngày còn nhỏ anh chị em quây quần bên cha mẹ.  Ngày cúng thường phong tục là cúng ngày sống là một ngày trước ngày cha mẹ mất , tôi thường để cây trái bông hoa trên bàn thờ rồi thắp hương luôn qua ngày mất rồi mới hạ xuống. Nhưng cũng có khi chọn cúng ngày thứ bảy trước ngày mất để anh chị em con cháu và bà con họ hàng tới nhà tưởng niệm cùng với mình rồi sau đó cùng vui vẻ tiệc ăn giỗ với nhau.

Vì thương nhớ và lòng biết ơn mà cúng kính tưởng niệm cha mẹ.  Ngày giỗ để tưởng nhớ cha mẹ đã cực khổ làm lụng cả đời chăm lo con cháu.  Tạ lỗi xin tha thứ những lỗi lầm dại khờ làm cha mẹ phiền.  Tạ ơn cha mẹ, nguyện sống đời làm vinh danh cha mẹ tiếp tục đi theo những nếp sống tốt đẹp của cha mẹ truyền lại cho con cháu kế tiếp.  Mong ước sau này khi mình theo cha mẹ con cháu sẽ tiếp tục những phong tục tốt đẹp này.


 
 

Thursday, October 31, 2013

Hành Trình Di Cư


Di Cư

Từ lâu lâu lắm con người đã di cư từ nơi này tới nơi khác. Di cư bằng nhiều cách, đi bộ, thuyền, ngày nay đi máy bay. Di cư vì nhiều lý do, đi tìm vùng đất mới canh tác vì vùng đất cũ hết màu mỡ không cho đủ lương thực sống; di cư từ làng quê hẻo lánh ra vùng thành thị. Di cư tìm ra nơi khác kiếm thu nhập cao hơn, nhà cửa tiện nghi tốt hơn. Di cư trốn tránh cường hào ác bá trong làng, trong tỉnh nhỏ.  Di cư tránh chỗ nhiều thiên tai lũ lụt.  Di cư thầm lặng không cần thủ tục giấy tờ rắc rối, im lặng đi tới các vùng lân cận bất kể không cùng chung ngôn ngữ chủng tộc, cứ tới ở rồi quen thành dân địa phương qua vài đời. Di cư bất ngờ không tính trước hay ra đi sau khi lập kế hoạch tính toán lâu dài.  Sung sướng nhất và an toàn nhất là kiểu di cư sau hằng loạt giấy tờ hồ sơ leo lên máy bay đi máy bay từ nơi này tới nơi khác định cư.  Đi học xa và rồi thích nơi du học mà ở lại không quay về nơi lớn lên nữa cũng là cách di cư an toàn này.    Nhưng dể dàng trong nói hai chữ di cư.  Còn phần bắt đầu và chuẩn bị ra sao để đi và hành trình từ nơi cũ tới nơi mới là chuyện dài dòng khó khăn.

Cuộc hành trình của gia đình tôi bắt đầu từ cha mẹ.  Cha tôi đã từ làng Truồi di cư tới cao nguyên Lang biang sống cùng anh cả của ông và 3 người em ở thành phố Đà lạt vào đầu thập niên 1940.  Mẹ tôi từ làng Mũi Né ra Phan Thiết học, xong đi tiếp tới ĐàLạt học tiếp thành nữ y tá.  Hai người trẻ gặp nhau kết hôn và di cư qua Buôn Mê thuộc sống một thời gian ngắn rồi dẫn nhau về làng Truồi cất căn nhà tranh trên đất của ông bà nội.  Khi có 3 đứa con lại di cư tiếp trở lại ĐàLạt.  Rồi đi cư lên thành phố mới thành lập là Quảng Đức, cha làm thầu khoán xây dựng nhà cửa và các công trình nhà cửa công cộng, Mẹ mở tiệm thuốc và hành nghề y tá.  Làm ăn khá rồi năm 1969 di cư trở lại Đà Lạt làm ăn sinh sống, mà mục đích là có trường học tốt cho các con.  Mà cũng có lý do bỏ đi vì cường hào ác bá đá chụp mũ cộng sản bắt giam hai anh em cha năm 1968 khi hai người làm ăn khá giả nhờ nghề thầu khoán và buôn bán, sau khi tốn nhiều tiền “chạy chọt” cho những người muốn ăn tiền mà tạo ra cớ để bắt giam mình thì được tự do ra về nhà, sau đó thì hai người anh em cùng di cư tiếp, dọn công việc làm ăn và cả con cái về Đà Lạt bắt đầu lại.  Tưởng là êm đềm ở Đàlạt mãi. Nhưng lại có biến cố sau khi thay đổi chính quyền 1975, công cuộc đánh tư sản mại bản nhắm vào thành phần gia đình sinh sống nhờ nghề buôn bán và bao nhiêu khó khăn đổ dồn thúc đẩy di cư tiếp ra hải ngoại tới Canada.  Mấy người con tới Canada rồi sau khi học hành thành tài lại tiếp tục di cư tiếp qua Mỹ sống, lần này di cư chạy theo công việc và cơ hội làm việc.  Mẹ tôi khi tới Canada thì tới tuổi hưu không còn làm việc nhưng già thì có trợ cấp tiền già đủ cho bà chi tiêu và được chăm sóc sức khoẻ đầy đủ tới khi mất. Từ đây, từ khi chúng tôi nhận được sự hỗ trợ trong học vấn và y tế, tôi nhận ra chế độ chăm sóc người dân tốt cuả chính phủ Canada.  Di cư từ nơi này tới nơi khác là dọn cả nhà và đồ đạc.  Cha mẹ phải dọn đồ, cho bớt đồ dùng cồng kềnh và quá cũ, bán bớt những đồ tốt cũng được, thu dọn gọn gàng rồi cha mẹ con cái chất lên xe ra đi tới nhà mới mà trước đó cha hay mẹ đã tới trước chuẩn bị, hay dọn tạm tới nhà bà con mà cha mẹ đã tới trước gặp và hỏi ở nhờ hay thuê tạm.  Sau đó là mở lại công việc làm tiếp tục tạo quan hệ mới, tìm trường cho con học tìm nhà ở khu gần trường cho con đi học.  Cha mẹ lo toan đủ thứ, đối phó đủ thứ và phải siêng năng thức khuya đậy sớm làm việc liên tục mới được cuộc sống tốt đẹp.  Mỗi lần di cư là một lần khổ cực trăm thứ cho cha mẹ.  Di cư hay dọn nhà từ thành phố này tới chỗ mới trong nước thì còn dọn hết đồ đạc và những thứ kỷ niệm, nhưng dọn nhà từ Việt Nam qua tới Bắc Mỹ thì chỉ đi thân không với một hai bộ đồ, tốt hơn và may mắn là với ít vàng giấu trong người mà không bị cướp khi băng qua biển lớn bằng chiếc thuyền mong manh.  Cách dọn nhà này vô cùng khó khăn vì trốn mà đi, hành trình trên thuyền nhỏ giữa biển cả mênh mông mà 9 phần chết chỉ có 1 phần sống. Sao mà dọn nhà nhiều lần quá.  Mục đích cha mẹ dọn nhà là tới nơi làm ăn tốt hơn kiếm thu nhập cao hơn, có trường tốt cho con đi học, đời sống an ninh tốt hơn chổ cũ, công việc làm ăn được pháp luật rõ ràng bảo đảm.  Làm sao cho con cháu có đời sống tốt hơn, tương lai tốt đẹp hơn.  Di cư từ làng quê ra tỉnh, di cư từ tỉnh này sang tỉnh khác trong nước thì không ai ta thán nhớ nhung quê mình.  Có lẽ vì chỉ cần vài giờ lái xe hay leo lên xe đò thì trở lại nhà ông bà ở quê cũ.  Mà khi đã ra đi xa chỗ cũ định cư nơi mới cũng hiếm khi trở lại chỗ cũ nếu đó không phải là nhà của cha mẹ ông bà ở lại nơi đó.  Khi còn ở Đà lạt, mỗi năm vào đầu năm mới cha tôi chở hết cả nhà về nhà ông bà ngoại ở làng Mũi Né thăm một hoặc hai ngày rồi trở lại Đàlạt.  Trong mấy ngày thăm viếng đó là thăm mộ ông bà xem cần sửa chỗ nào, thắp nhan tưởng niệm, kết hợp đi chơi vòng quanh làng và thăm bạn thân của ông bà ngoại rồi về.  Muà hè có lần cha tôi chở gần hết con về thăm Huế và làng Truồi.  Má tôi phải lo buôn bán và chăm sóc em bé nhỏ nhất còn bé không thể đi xa. Những lần đi đó lúc tôi đã lớn là kỷ niệm vui mà cha đã tạo cho các con biết quê hương nguồn gốc ông bà tổ tiên.  Di cư từ làng Truồi và từ làng Mũi Né, cha mẹ hội tụ tại Đà Lạt, các con lớn lên ở Đà lạt trong bầu không khí bình an êm đềm.  Đà lạt là nơi gọi là quê hương của gia đình.  Cha đã qua đời và nằm tại Đà lạt.  Thương nhớ cha là nhớ Đà lạt. Trước khi cha qua đời đã đưa con tới bờ bến mới là Canada.  Di cư từ Việt Nam sang Bắc Mỹ là đi một vòng băng qua mặt nửa bên kia của trái đất.  Chúng tôi tiếp tục đi tới nối tiếp đời sống như dòng sông chảy liên tục, các con lớn lên tiếp nhận văn hoá cuả nơi mà chúng sống.  Lớn lên ở đâu thì nơi đó được yêu mến,  nơi mình sinh sống chính là quê hương, các con cháu sinh ra lớn lên nơi đây.  Quê hương cuả con cháu là nơi Bắc Mỹ này.  Cách xa với quê hương của ông bà tổ tiên, chính mục đích muốn cho con cháu có đời sống tốt hơn mình mà cha mẹ đã rồi làng quê di cư liên tục và kết quả là con cháu tới nơi quê hương mới.  Chính tôi chẳng còn muốn di chuyển tới cư trú ở nơi nào mới nữa.  Đời sống thanh bình nơi đây mà sau khi mình ra đi con cháu mình sẽ ở trong môi trường tiện nghi và khung cảnh tươi đẹp bốn muà.  Tôi luôn nhớ ơn cha mẹ đã lo cho mình và con cháu được có đời sống như hôm nay.

Tạ ơn Ba Má đã đưa con cháu từ làng Truồi và Mũi Né tới quê hương mới Bắc Mỹ.  Nhớ cha mẹ với bao muôn vàn khó khăn tìm cho con cháu một nơi cư trú bình an như nơi đây là cha mẹ muốn con có quê hương mới hạnh phúc.  Nguyện sống đời đàng hoàng vươn lên như ý muốn Ba Má.

Mỗi ngày tôi đều khấn nguyện tạ ơn ba má mình. 

Thương nhớ Ba má

Monday, October 21, 2013

Ước Mơ Của Cha Tôi


My Father’s Dream – Giấc Mơ của Cha Tôi

Tôi gọi cha mình là Ba.  Tôi là đứa con lớn nhất và được nghe nhiều lời tâm sự của cha mẹ.  Được có cơ hội đi với cha từ Đà lạt ra tới Huế, khi còn trẻ ông theo xe chở hàng hoá rau cải từ đàlạt ra Huế và những gì xảy ra trong thời niên thiếu ông đem ra kể khi có dịp đi ngang qua bất cứ thành phố nào dọc quốc lộ 1.  Tôi nhận ra điều ước muốn của ông là luôn ao ước đi học trở thành kiến trúc sư, hay kỹ sư.  Ông rất quý những người bạn kỹ sư có thời ông hợp tác làm việc.  Nhưng bản thân ông thì không có cơ hội học hết trung học,  Ông thường nói với tôi phải cố gắng học có bằng cấp và có công việc từ sự học này, con sẽ có cuộc sống tốt đẹp được mọi người kính mến, con không phải bươn chải khốn khổ vì miếng ăn hằng ngày rồi cả đời chỉ làm sao lo có đủ ăn mà không làm gì khác được. Ông thúc đẩy tất cả các con đi học, tìm trường tốt cho con học.  Khi nào nhớ cha mình tôi luôn nhớ ba cứ lo nơi ăn ở cho con tốt đẹp và nhất là nhà gần trường cho các con tiện đi lại học hành.  Trong những giai đoại khó khăn thì ba tôi vẫn tự xoay sở sinh sống làm sao cho các con tiếp tục học.  Có một giai đoạn tại nơi chúng tôi sinh sống việc học hành trở nên khó khăn.  Người ta tạo ra nhiều cản trở cho trẻ con qua lý lịch qua thành phần gia đình.  Chúng tôi thuộc gia đình buôn bán, ở tại thành phố nhỏ Đàlạt hơn  ba chục năm trước.  Khi học xong trung học muốn vào cấp học cao hơn phải thi vào trường mà mình chọn, thi đủ điểm rồi thì danh sách đưa về địa phương, các học sinh đủ điểm và kèm thêm bản kê khai lý lịch 3 đời.  Học sinh sẽ được ban tuyển sinh chấp nhận cho đi học dựa vào bản lý lịch mà họ gởi qua xét tại địa phương.  Như vậy học sinh trong những năm đó đa số chọn gởi đi học nhờ bản lý lịch chứ chưa chắc đủ khả năng.  Lý lịch gia đình được phê duyệt qua phường là gia đình thuộc hộ buôn bán và còn bị kiểm kê trong chiến dịch đánh tư bản mại sản thì không thuộc thành phần để các con trẻ được tiếp tục vào các trường trung cấp cao đẳng hay đại học.  Ngoại trừ người con đã học trường đại học từ trước 1975 thì có thể cứ tiếp tục.  Những đứa trẻ lớn lên chẳng vướng víu bụi trần tự nhiên được xếp hạng thành phần gì đó và không được đi học như khả năng và ý muốn.  Do gia đình bà con của ba có người làm việc trong ban tuyển sinh thì chính những người này đến gặp ba tôi nói chuyện và mới biết những khó khăn cho chuyện đi học lên tiếp sau trung học.  Ba tôi đã có cơ hội đi một vòng từ nam ra thủ đô Hà nội trở về, ông băn khoăn cho tương lai con cháu.  Kết quả ông đầu tư liều mạng cho con vượt biển.  Hoặc là sống với cơ hội mà mình được phát triển trí tuệ đóng góp xã hội và chính bản thân mình qua đó sống đàng hoàng danh dự hay là về bên kia thế giới với tổ tiên.  May là phúc đức của gia đình chúng tôi đã may mắn đến sinh sống ở Bắc Mỹ,  cơ hội học hỏi mở cánh cửa rộng rãi cho những ai muốn học.  Tất cả anh chị em chúng tôi 9 đứa đã tốt nghiệp college hay đại học. Một điều mơ ước của cha tôi dành cho con đã được viên mãn.  Giấc mơ của ba về các cháu của ông vẫn mãi mãi không dứt và chúng tôi nối tiếp ước nguyện của cha mẹ xây dựng cho thế hệ kế tiếp.  Các cháu lớn lên vài đứa cháu đã học xong college và đại học.  Chúng tôi có chín anh chị em không ở gần nhau trong cùng một thành phố.  Chính sử dụng facebook và qua hình ảnh mấy đứa cháu tôi mới biết các cháu lớn ra sao, vui vẻ với bạn bè cùng trang lứa.  Mỗi ngày tôi khấn nguyện tạ ơn ba má, và chúng con sẽ tiếp tục chăm sóc các cháu cẩn thận như ba má đã chăm sóc chúng con.  Luôn thương và kính nhớ Ba Má.